Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

tự kỷ



Cuộc sống hổi hả, tất bật của khoa học công nghệ như cuốn con người theo luồng sống cách sống theo bản chất của nó: hối hả, tất bật. con người bị chính cuộc  sống cuốn vào những câu chuyện không tên, cuốn theo nhịp sống mà chính nó tự tạo cho con người mà họ không hề hay biết. cuộc sống hằng ngày vẫn trải dài 24 tiếng nhưng con người luôn dành gần hết quỹ thời gian cuả mình để hòa vào nhịp sống, chạy theo cuộc sống hối hả, chạy theo những mục đích riêng của mình mà quên mất bản than cũng cần có những khoảng lạng, có những lúc bình yên để họ suy nghĩ về những gì mà họ đã làm được, họ đang làm và những thứ mà họ đang định là, họ đang hướng tới mà gần như quên mất cái “tôi” của mình, không làm chủ được chính mình. Và khoảng lặng mà mỗi người cần đó là gì??? Đó không phải là một vật khó tìm, xa xôi mà chỉ là một chút thời gian có thể là ngắn ngủi thôi nhưng đủ để mỗi người nhìn lại mình, nhìn lại tất cả việc mình đã làm, liệu nó có đúng không và mình đang cần gì? Có ai dám khẳng định rằng mình không có những lúc im lặng nhìn lại bản than, có những lúc cần yên tĩnh một mình?? Đó chính là những khoảng lặng bình yên của bạn.
Đối với bản thân tôi, có lẽ đêm là bạn, là khoảng lặng, là lúc “bình yên” của tôi. Đêm là lúc mà tôi có thể suy ngẫm về quyết định và việc làm của mình một cách kỹ lưỡng từ đó tôi có thể quyết định đúng và tỉnh táo hơn. Về đêm dường như con người mới bộc lộ hết tính cách, suy nghĩ thật của mình. Những tính cách ấy giống như những con dơi, không thể tồn tại nơi có ánh sáng mà chỉ có thể xuất hiện vào đêm… đêm là lúc tôi nhận ra mình đang bị cuộc sống cuốn hút vào vòng quay của nó mà chính bản thân đang lầm tưởng là làm chủ và đang làm đúng.
Bản thân tôi thiết nghĩ mỗi người nên có những lúc lặng nhìn lại chính bản thân minh, nhìn lại những gì đã qua, những việc mình là có đúng không? Có làm hại đến người khác không? Có nhiều người phản đối không? Có phải là việc xấu không? Cuộc sống hối hả, phức tạp, không phải lúc nào ta cũng làm đúng cần có khoảng thời gian để ta suy xét lại tất cả. Hãy  tỉnh táo nhận ra sai lầm của mình và kịp thời thay đổi trước khi quá muộn để rồi ân hận day dứt, tự bản thân ra khỏi luồng sống hối hả mà mình đang bị chi phối, làm chủ cuộc sống của chính mình theo những chuận mực đạo đức, lối sống của dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ tự do, chủ quyền đất nước, bảo vệ thành quả mà cha ông ta đã đánh đổi bằng chính xương máu của họ…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét